“Nhờ tôi kịp nghĩ đến Tim Russert!”
Gần như sáng thứ bảy nào tôi cũng đạp xe cùng nhóm bạn hầu hết trên 50 tuổi mà tôi gọi một cách trìu mến là "Nhóm lừa tử thần". Tất cả chúng tôi đều khá sung sức.
Chúng tôi thi nhau chạy nhưng đồng thời lại hỗ trợ nhau. Chúng tôi nhận thức rằng tập luyện cật lực là chiếc vé giúp trì hoãn điều không thể tránh.
Cách đây vài thứ bảy, buổi đạp xe của tôi đã trở thành một kinh nghiệm khó quên. Vào 6g30 sáng, đoàn người lên đường và tiến rất nhanh về vùng đồi gần Durham, N.H. Xe tôi vượt qua ngọn đồi đầu tiên khá gọn, nhưng trên đường leo ngọn thứ ba tôi bắt đầu buồn nôn.
Nghĩ rằng đó có thể là kết quả của bốn ly bia và bữa ăn nấu theo lối Trung Hoa đầy dầu mỡ tối hôm trước, tôi vẫn tiếp tục gò lưng. Tới dặm thứ 25 tính từ lúc trèo lên xe đạp, tôi bắt đầu tụt lại phía sau. Tôi khó thở và không biết cách nào để tiếp tục tiến lên.
Tôi không phải một người dễ thua cuộc. Nhưng sau khi nhóm phải dừng lại chờ tôi lần thứ ba, tôi quyết định mình không còn cách nào khác. Tôi quăng xe đạp qua một bên và nằm dài ra cỏ. Tôi cảm thấy bực bội và sợ hãi. Lần đầu tiên cơ thể không nghe theo lời tôi và tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ngoài buồn nôn, tôi còn ho liên tục và tràn ngập cảm giác có điều gì không ổn.
Tôi gọi điện cho vợ tôi và được đưa về nhà.
"Giống như trường hợp của Tim Russert, không có dấu hiệu báo động nào. Nếu không đến bệnh viện lúc đó, có lẽ tôi đã chết từ lâu"
Sau khi tắm tôi lên giường nằm và bắt đầu suy nghĩ. Mặc dù tôi 50 tuổi và có một công việc căng thẳng, kết quả xét nghiệm định kỳ của tôi vẫn rất tốt. Chỉ số cholesterol của tôi ổn, bác sĩ gia đình của tôi rất giỏi và tôi vừa được thử nghiệm tim gắng sức.
Chính vào lúc đó, cái tên Tim Russert (phóng viên, MC của kênh truyền hình NBC vừa qua đời vì đau tim ở tuổi 58) nhảy vào đầu tôi. Trong mấy tuần lễ gần đây, như hầu hết đàn ông trung niên khác, tôi rất quan tâm đến từng chi tiết trong câu chuyện của ông. Đúng rồi, ông ấy thừa cân. Nhưng ông ấy có kiểm tra tim gắng sức không nhỉ?
Một tia sáng lóe lên. Tôi ra khỏi giường, bật máy tính lên và gõ vào Google: "Làm thế nào biết bạn bị đau tim?". Website đầu tiên nhảy ra là một danh sách những dấu hiệu báo động do Hiệp hội Tim mạch Hoa Kỳ cung cấp. Càng đọc tôi càng thấy mồ hôi túa ra.
"Buồn nôn". Kiểm tra. "Khó thở". Kiểm tra. "Thấy khó chịu ở ngực". Có lẽ, dù không giống lắm.
Giả lơ trước lời khuyên của website là hãy gọi 911 (tôi quá kiêu ngạo để có thể cho phép một chiếc xe cứu thương dừng ngay trước nhà), tôi lái xe đến bệnh viện.
Khi tôi bước tới bàn nhận bệnh, cô y tá hỏi vì sao tôi lại đến đây. "Đau ngực nhẹ" – tôi đáp. "Ông bao nhiêu tuổi ?". "50" – tôi trả lời. "Lenny, thêm một người nữa nè" – cô y tá nói với viên hộ lý dẫn đường.
Vị bác sĩ gắn dây nhợ vào người tôi đo điện tâm đồ. Vài phút sau ông nói: "Ông Bicks, ông đang bị nhồi máu cơ tim". "Ông chắc không?". "Chắc" – bác sĩ trả lời và in ra một tờ giấy với những đường lên xuống. Tôi thề. Tôi gọi điện cho vợ tôi và bắt đầu khóc.
Đó là một trong những thời khắc bạn phải nhìn lại cuộc sống của mình. Như khi cha hoặc mẹ qua đời hoặc một đứa trẻ vừa được sinh. Trong tích tắc bạn vượt qua làn ranh trước và sau vô hình và nhận ra mọi chuyện không còn có thể diễn ra như trước. Vào lúc đó cuộc sống đã bị lấy đi khỏi tay tôi. Nhưng tôi vẫn tiếp tục suy nghĩ. Tôi phải là một người không thể bị tổn thương chứ. Tôi kiểm tra gắng sức, uống rượu vang đỏ, dùng rất nhiều dầu ôliu, tập thể thao điên cuồng. Điều này không thể xảy đến cho tôi.
Bác sĩ lấy ra một ống tiêm chứa đầy thuốc gây mê. Phần còn lại diễn ra lờ mờ: một chuyến đi trên xe cứu thương tới bệnh viện lớn hơn, tiếng còi xe inh ỏi, một giờ nằm trên bàn để được nong động mạch vành tim. Vợ tôi nước mắt đầm đìa gửi một cái hôn. Bác sĩ cho tôi xem ảnh chụp động mạch của tôi trước và sau khi nong, ông ấy nổi giận khi tôi hỏi mình có thể quay trở lại làm việc hay không.
Giống như trường hợp của Tim Russert, không có dấu hiệu báo động nào. Một mảnh xơ vữa rơi khỏi vành động mạch và chỉ cần bấy nhiêu đó đủ gây tắc nghẽn. Khi chuyện đó xảy ra, tôi đã bị đau tim nặng. Nếu không đến bệnh viện lúc đó, có lẽ tôi đã chết từ lâu.
(Theo The New York Times)
0 Response to "“Nhờ tôi kịp nghĩ đến Tim Russert!”"
Đăng nhận xét